Share This Post

Công nghệ

Ngồi trà đá chắp và lại sự đời.

Haiz, đôi lúc đi làm mà chẳng biết phải làm gì, dán mắt vào màn hình máy tính mà thẫn như thằng ngẫn. Thôi, ra trà đá cho nhanh, không biết từ bao giờ cái văn hoá trà đá chém gió nó ngấm vào máu lúc nào không hay.

Ơ nhưng mà ra trà đá cũng thấy nhiều cái hay, rảnh rỗi sinh nông nổi. Ngẫm sự đời bằng cốc trà, cơ mà nhiều cái đáng để ngẫm.

Chú ơi chú mua cháu phong kẹo.

Chú thím có thấy giống tôi không, giờ ở Hà Nội bán hàng dạo và ăn xin đông hơn ruồi. Đặt mông xuống chưa kịp gọi đồ là đã thấy một đàn nhảy đến.

Chú ơi chú mua cháu phong kẹo ăn cho thơm mồm.

Ơ, cái thằng khốn nạn này, mày nói thế có nghĩa tao là thằng thối mồm à, mày có biết trong kinh doanh chốt đơn như mày có mà ăn cám không?

Đi mà chú, chú mua cho cháu cái gì đó đi.

Den led xe may chinh hang owleye m502Đèn led xe máy.

Là mẫu đèn led chính hãng Owleye dành riêng cho xe máy, chuẩn tiêu cự, gom sáng, chiếu xa 200M, không gây chói mắt cho người đi đường…
Xem thông số sản phẩm

……..

Chú bảo này, chú không mua đâu. Nhà chú nhiều lắm rồi.

Thế chú cho cháu 10 ngàn đi.

Cạn lời, mày xin thì mày xin luôn từ đầu đi cho tao nhờ, chứ một ngày tao không biết tao phải gặp bao nhiêu thằng anh em họ hàng nhà mày. Vừa đi café với khách hàng trên bờ hồ gặp thằng anh mày, về công ty ngồi trà đá thì gặp em mày. Ấy vậy mà tối tranh thủ ra bờ hồ hóng gió thì gặp mày. Khổ lắm, tao không ăn kẹo, hút thuốc mà ăn kẹo vào là bị ung thư đấy. Mà bông ngoáy tai thì tao mua nhiều lắm rồi, nhà tao một đống, mua nhiều đến phát sợ, không chỉ tao mua mà đến vợ tao nó cũng mua. Giờ tao ngoáy tai chán quay sang còn lấy nó chấm mực tập viết thư pháp nữa cơ.

Mà tao bảo này, mày có thể cho tao đi làm cùng với được không. Cho tao làm đồng nghiệp của mày đi. Một ngày tao đi làm được 200k tiền lương, ăn sáng hết 25k, trà đá trung bình hết 10k, thuốc lá 25k, ăn trưa 30k, đổ xăng hết 20k, đầu đít đen hết 50k. Vậy là hết 160k. Vị chi tao còn lại 40k. Tao còn khổ hơn mày mày biết không. Cả ngày đi làm vẻn vẹn mang về được 40 ngàn Việt Nam Đồng. À mà quên còn chưa tính số tiền cho mày, cho anh mày, cho em mày nữa chứ. Vậy là tao âm luôn lương. Mày cho tao làm đồng nghiệp của mày nhé.

Một ngày mày đi làm từ 9h sáng, mày qua 3 quán café mày bán, bán không được thì mày xin. Ví như tao tao không muốn mua, nhưng mày dai quá. Tao thấy mày còn hơn đỉa nhiều, đã bảo không mua lại cứ ỳ èo, thôi cầm lấy 10k mà lượn đi cho nhanh. Tao là cán bộ, là công chức tao thiếu gì tiền. Nhưng mày phải nhớ ra ngoài thì đừng có bảo đồng nghiệp, anh em nhà mày vào nữa nha.

Tính đơn giản, mỗi quán mày tiếp cận 5 bàn khách, xác suất mày được cho là 2 bàn, giả sử mỗi bàn 5 người 1 người cho mày 10 ngàn, vậy là 1 quán mày vào khoảng 10 phút là mày có 20 ngàn. Buổi sáng mày đi phải được ít nhất 10 quán, mỗi quán dừng lại 10 phút, thấp nhất cũng được 20 ngàn 1 quán, vị chi chỉ có hơn 3 tiếng mày kiếm được 2 trăm. Vậy một ngày mày cũng được tối thiểu 400 ngàn, gấp đôi lương tao rồi. Trong khi đó thuốc mày không hút, vợ mày không có, xăng không phải đổ. Mày giàu hơn cả tao rồi đó biết không. Thôi thì năn nỉ mày cho tao ra nhập hội đi.

…………..

 Áo xanh chứng tỏ anh Grab.

Tôi không  hiểu sao giờ lắm thanh niên trẻ tuổi chạy Grab, Uber đến vậy. Theo quan điểm của tôi chạy xe ôm chỉ có ba thành phần.

Một: các bậc lão thành “thổ dân” do đã có tí tuổi cộng thêm trước đây không học hành gì nhiều, mà cái thời buổi này không học không hành thì cơ hội nghề nghiệp cũng khó. Hoặc không thì là các bác đã về hưu ở nhà buồn tìm thú vui bằng cách này. Thôi thì vác con xe ra bến bãi, làm vài cuốc. Ngày nào hên cũng năm bảy trăm đút túi, còn rủi thì cũng có vài xu về báo cáo vợ con.

Hai: các anh ở quê ra thành phố mưu sinh. Do cuộc sống ở nhiều vùng quê còn găp nhiều khó khăn, họ rời xa gia đình, khăn gói lên thành phố làm các công việc như  phụ hồ, bốc vác… Rồi khi hết giờ làm họ tranh thủ vác con xe ra, đứng đường vẫy khách kiếm thêm một vài đồng về cho vợ con, thêm thắt được đồng nào hay đồng đó.

Ba: sinh viên nghèo vượt khó. Ngưỡng này dành cho những em sinh viên  đi học muốn kếm thêm chút đỉnh phụ vào khoản tiền học phí đỡ đần gia đình, trong lúc không phải đánh vật trên giảng đường thì lôi xe ra, thay vì đi chơi thì làm cuôc xe ôm, vừa trải nghiệm cuộc sống vừa kiếm thêm chút xíu tối còn đưa con em thằng bạn đi KFC. Nói thật đối tượng này không nhiều

Ấy vậy mà… Có cuộc hẹn với con bạn mà xe lại hết xăng, thôi gọi tạm thằng Grab cho ngon bổ rẻ. Chưa đầy 1 phút sau một ông kễnh trẻ măng, giỏi thì 22 tuổi vác mặt đến.

Thôi thì ngồi sau xe nó thấy mồm mọc da non, làm luôn:

Em chạy xe được lâu chưa?

Cũng khá lâu rồi anh ạ.

Cũng kiếm tốt nhỉ.

Cũng tàm tạm anh ạ, ngày nào hên cũng khoảng 5 trăm, bình thường đều đều 3 đến 4 trăm.

Sao trẻ vậy mà lại đi chạy xe ôm, không kiếm một việc gì làm cho nó ổn định sau này. Có chạy xe ôm mãi được đâu. Mà tính lâu dài vẫn phải có một công việc, một cái nghề gì đó

Ôi anh ơi, các công ty giờ toàn tư nhân, bé tí, em cũng đi làm nhiều rồi, làm được một thời gian chán lại nghỉ. Mà xin vào các công ty to, chế độ đãi ngộ tốt giờ khó lắm. Thôi thì còn trẻ còn sức, chạy một vài năm kiếm ít tiền sau này làm gì thì làm.

Ơ hay cái thằng này, mày giờ còn trẻ mày phải làm việc gì đi chứ, chạy xe ôm chỉ là một công việc tạm thời, chứ bây giờ mày cứ chạy xe thế này, đến lúc già thêm một tí mày biết làm cái gì. Bây giờ còn sức, đầu óc còn nhanh nhậy, không đi làm thuê thì nghĩ một phương án nào đó mà làm ăn, chứ mày định chạy xe cả đời à.

….

Ngẫm.

Câu chuyện 1: tôi không biết do hoàn cảnh gia đình hay vì vấn đề gì mà các em phải mưu sinh sớm như vậy, không biết bố mẹ các em nghĩ sao chứ mỗi lần mua cho các em một món đồ gì đó, nhìn theo các em tôi thấy chạnh lòng lắm. Tuổi các em có khi bằng con tôi, tôi hoàn toàn ủng hộ việc dạy dỗ con cái cho nó nhìn nhận về đồng tiền và giá trị cuộc sống sớm, tuy nhiên không phải bằng cách này. Không biết bố mẹ các em có thấy tủi thân cho con mình không, hay do cuộc sống đưa đẩy. Tôi nghĩ không đến mức phải như vậy đâu nhỉ.

Câu chuyện 2: Các ông ạ, đường đường là một thằng thanh niên, có ăn có học, tuổi còn trẻ các ông hãy tìm cho mình một cái nghề gì đó đi. Chứ cái việc chạy xe ôm đó không phải là nghề. Theo tôi nghĩ nó chỉ là một công việc trong lúc nhàn rỗi kiếm thêm thu nhập thôi, đằng này các ông lao vào nó, coi nó như một phương án để kiếm tiền, để làm giàu. Tôi không hiểu sao, toàn các ông trẻ măng, 24/24 lao ra đường, tay cầm điện thoại hừng hực khí thế kiếm tiền bằng cách nổ điểm chạy xe ôm.

Đôi khi tôi nghĩ, đến tầm tuổi ngoài 30, lúc này các ông mới quay về tìm đương làm ăn thì đã quá muộn rồi. Không hiểu thêm vài năm nữa xã hội Việt Nam sẽ phát triển được nghành nghề gì nếu như tầng lớp trẻ như các ông cắm đầu cắm cổ vào chạy xe ôm. Có khi lúc đó, đất Việt lại nổi tiếng  trên bản đồ thế giới với cái tên “đất nước của Grab”.

Tôi không nói việc làm này là sai trái, là đáng sấu hổ, tuy nhiên tôi thấy mấy ông trẻ măng, vác mặt ra đường cả ngày chạy Grab cứ thấy sao sao đó. Thay vì chạy xe ôm, các ông tìm mua sách mà đọc, trau dồi thêm tí kiến thức sau đó ra chém gió với đời. Hoặc kiếm một công việc nào đó mà làm, tích luỹ thêm kinh nghiệm. Đó mới là phương án lâu dài cho cả cuộc đời mình. Chứ bây giờ thế hệ 8X chúng tôi đã không làm được gì, đến thế hệ 9X, 2K các công lại chạy xe ôm nữa thì đúng là Việt Nam mình có khi sắp tận thế đến nơi rồi.

 

 Phải chăng đây là điềm báo cho tương lai của Việt Nam. Đất nước bán hàng rong và Grab thân thiện nhất thế giới.

Share This Post

Leave a Reply